DataLife Engine > Blog > Học trò hồi đó

Học trò hồi đó


11-12-2009, 10:29. Author: quantriweb

Ngồi nói chuyện với Má, Má lôi đâu ra ba cái chuyện đời xưa tích cũ nhắc lại, làm Anh Chủ Quán đâm nhớ ngang xương cái thời học trò cấp 1 cấp 2 của mình.

Nhớ hồi đó đi học, không phải cuốn tập của đứa học trò nào cũng trắng bóc như bây giờ. Anh Chủ Quán có thằng bạn cấp 1 tên Kha, đi học suốt 5 năm trời chỉ xài toàn tập giấy đen, nếu nhớ không lầm thì tập đó của Hồng Hà thì phải. Trong cái giới học trò tiểu học hồi đó không có phân biệt giàu nghèo sang hèn qua màu sắc của cuốn tập, đám học trò nhỏ chỉ biết là, ờ, cuốn tập mình màu trắng, cuốn tập nó màu đen, vậy thôi. Những cuốn tập giấy đen dường như đã biến mất lâu lắm rồi, nhưng nhắm mắt lại thì Anh Chủ Quán vẫn còn nhớ như in từng tờ giấy nâu nâu sậm sậm, tờ giấy dày cui cứng ngắc…

Hồi đó đi học, học trò nào mà học giỏi thì hay được thưởng tập và sách giáo khoa, 20 cuốn tập trắng và một bộ sách giáo khoa cho năm sau, đó là tiêu chuẩn thưởng cho học sinh giỏi của trường Nguyễn Thái Sơn, mà Anh Chủ Quán rất hiếm hoi được nhận, chỉ lâu lâu thì được nhận 10 cuốn tập trắng, do xếp hạng khá, mà hình như trong lớp ai cũng là học sinh khá, lác đác có vài đứa học sinh trung bình…

Má của Anh Chủ Quán quý mấy cuốn tập với sách lắm, Má không có nói với mấy đứa con là phải quý trọng nó, nhưng bất cứ năm học nào, bất cứ cuốn tập cuốn sách nào của hai đứa con đi học suốt gần chục năm phổ thông, trước khi đem ra xài má đều mua giấy gói màu về đặng bao lại hết rồi đem đi … ép plastic. Anh Chủ Quán còn nhớ là ép plastic 2000 một cuốn, Anh Chủ Quán 20 cuốn sách, 20 cuốn tập, nhỏ em gái cũng cỡ đó, suốt chục năm trời ròng rã, Má có một cái niềm vui là bao tập và ép plastic cho hai đứa con mình. Má không nói, nhưng ngồi nhìn Má cặm cụi cắt giấy ra bao từng cuốn tập từng cuốn sách, rồi đem ra cái bàn ép plasitc đứng coi người ta lấy cái bàn ủi nhồi than nướng vô hơ qua hơ lại tờ nilon bao cuốn tập trên cái rãnh răng cưa từng cuốn từng cuốn một, Anh Chủ Quán tự nhiên sau này đâm ra quý tập quý sách, học xong cất để đó chứ chưa hề đem bán ve chai cuốn nào.

Hồi đó đi học, Anh Chủ Quán còn nhớ vụ xài bút ngòi lá tre chấm mực Quế Lâm. Bữa nào mà tới phiên học sinh nào trực nhật, thì chú em đó phải đi vô cái bàphòng ở dưới chân cầu thang đặng lấy cái khay vuông vuông đựng 50 bình mực đã được thầy giáo vụ châm đầy bình đem vô lớp cho các bạn chấm, viết. Mực hồi xưa khổ lắm, mua cục mực đen thùi về rồi pha thêm nước lạnh, quậy lên cho đều mới thành mực nước, ai khá giả thì pha ít nước, viết chữ đậm, đẹp lắm, còn ai pha nhiều nước thì nét chữ lợt lạt, khó nhìn. Sau này gia đình nào khá giả hơn nữa, cưng con thì mua mực hiệu Quế Lâm pha sẵn thành bình ở nhà rồi chiết ra cái bình nhựa tròn tròn có cái khoen nhỏ trên nắp cho học sinh đút vừa ngón tay chút xíu của mình vô, xách tòng teng đi học…

Học tới lớp 3, thì Anh Chủ Quán được Má mua cho mấy cây bút mực bơm hiệu 555 của Tàu, thích lắm, nhưng mà cũng làm mất hoài. Má siêng lắm, mua mực Quế Lâm về rồi lọc cặn ra, sau đó mới bơm vô cây bút mực, rồi lau cẩn thận, đưa cho Anh Chủ Quán cất cặp đi học, hồi đó vậy là bảnh lắm. Má hồi đó là chuyên gia sửa bút mực, tại vì mực hay có cặn, xài lâu thì nó nghẹt, hay mấy đứa nhỏ không biết giữ đồ, hay để cây viết rớt xuống đất hư mất cái ngòi, mấy vụ đó đem về nói Má, Má đem ra sửa hết. Còn nhớ, Má tháo tung cây viết ra, rồi đem bỏ hết mấy chi tiết vô chén nước nóng, rồi rửa từng món một, rồi ráp vô lại, cây bút lại viết êm ru… Mà suốt mấy năm trời Anh Chủ Quán với nhỏ em gái đi học xài bút mực thì niềm vui của Má là … bơm mực cho hai đứa con mình, hehehe…

Đi cùng với bình mực là tờ giấy thấm. Nói giấy thấm mực với mấy em nhỏ bây giờ chắc không em nào biết cái đó dùng làm cái gì heng, bị hồi đó viết bài bằng bút mực, mà mực nước thì nó không khô liền, nên muốn tập sạch sẽ đừng có lem thì sau khi viết xong phải lấy tờ giấy thấm đè lên cái chữ mới viết, tờ giấy sẽ hút mực hết cho khô, vậy là khỏi có lem nữa. Giấy thấm cũng có nhiều loại. Nhớ hồi đó đứa nào có tờ giấy thấm màu trắng là tờ giấy xịn, còn xài giấy thấm màu hồng là giấy dỏm, rẻ tiền. Anh Chủ Quán còn có đứa bạn không thấm mực bằng giấy mà xài cục phấn tròn tròn, viết một chữ xong lăn cục phấn qua một cái, nhìn cũng rất thú vị, Anh Chủ Quán cứ thòm thèm xin đổi … tờ giấy thấm xịn của mình với cục phấn của nó, mà nó không chịu đổi, hihihi, tại … lăn cục phấn dzui hơn là xài giấy thấm.

Vụ xài viết mực này cũng gây ra lắm chuyện khóc cười, khổ nhất là vụ rẩy mực. Hồi đó mấy cây bút mực viết hay tắc mực, mấy đứa nhỏ nắm cây bút quơ mạnh một cái cho mực nó ra, thì nó ra thiệt, mà đồng thời mấy giọt mực bị rẩy mạnh quá cũng vọt ra theo luôn. Tùy điểm rơi của mấy giọt mực mà vấn đề nó nghiêm trọng tới mức nào. Thí dụ nó rớt vô tập của mình thì đành phải lấy giấy thấm thấm cho hết, xong gôm gôm cho sạch, dơ quá thì phải xé bỏ chép lại trang đó. Còn giọt mực mà nó rớt vô cái … áo của đứa bạn nào đó, là thế nào cũng có đứa mếu mếu méc cô: cô ơi thằng kia nó rẩy mực lên áo con, haha… Anh Chủ Quán còn nhớ có lần 2 đứa bạn học trong lớp gây lộn, thằng này lấy mực rẩy lên áo thằng kia, một hồi hai thằng mặt mũi tay chân tèm lem như hai con mèo, thằng thì xanh lè thằng thì đen thùi, nhìn tức cười mà không dám cười, sợ nó nổi sùng quay qua rẩy mực vô mình là chết, hehehe…

(Nói tới giọt mực, Anh Chủ Quán nhớ có một phong cách “đì zai” lưu bút hồi đó là thả một giọt mực rớt thẳng xuống tờ giấy, nó sẽ tung ra một hình tròn xoe và những tia mực xung quanh nhỏ nhỏ như tia nắng mặt trời, kiểu này được rất nhiều người xài để trang trí cho lưu bút mình.)

Nhớ hồi đó đi học, học trò tập viết chữ lên bảng con, thì học trò nào giàu có sẽ được xài “phấn mỹ”, tức là phấn viết không có bụi. Anh Chủ Quán còn nhớ hồi đó ảnh bị một bạn gái chung lớp dụ đổi 2 cục phấn mỹ lấy 1 cái chung nhựa nhỏ cỡ bằng ngón tay cái người lớn, ảnh lấy làm khoái chí, đem về cho má đong bột ngọt, hahaha… Đi kèm với phấn là đồ bôi bảng, thường thì hồi đó người ta xài giẻ lau, là miếng vải cắt nhỏ ra rồi nhúng miếng nước đặng lau cho sạch, còn nhà nào kha khá thì mua cho con miếng mút lau bảng trắng trắng đỏ đỏ mềm rụi…

Học trò hồi đó không có được xài bút bi, như Anh Chủ Quán tới năm lớp 7 mới bắt đầu xài bút bi, vì Ba Má với thầy cô không cho, nói là viết bút bi bị hư chữ, không rèn nét được, vì ngòi bút bi trơn quá, tay học trò nhỏ chưa cứng cáp để kềm nét bút cho đều đặn nổi. Mà cái cây bút bi cũng có chuyện của nó, là hồi đó còn nghèo, đâu phải như bây giờ xài bút hết mực là quăng mua bút mới, một cây bút bi xài có khi cả năm trời, bằng cách hết mực thì người ta đem … bơm mực vô. Nhớ trong xóm Anh Chủ Quán hồi đó có một bà mà bị kêu chết tên là “bà bút bíc“, chuyên bơm mực, thay ngòi cho bút bi. Cây bút nào hết mực thì đem tới, bả tháo cái ruột ra, rồi lấy kềm tháo cái ngòi ra khỏi cái ống đựng mực, xong cắm một đầu cái ống mực vô một cái bơm (kiểu cái ống tiêm), đầu kia cắm vô những bình mực đủ màu dành cho bút bi, rồi kéo một ống mực mới, xong lắp lại cái ngòi, rồi viết lên một miếng mủ dẻo nào đó vài nét cho nó hút mực lên đầu bi, ra được mực là lấy được tiền, hình như 1000 đồng 1 lần thì phải.

Kỷ niệm thì nhiều, Anh Chủ Quán tạm thời nói bấy nhiêu, bà con ai có kỷ niệm thời học trò nhỏ xíu mà còn nhớ nổi thì viết comment chia sẻ với nhau cho dzui héng…

 

http://blog.demifantasy.com/?p=3330#more-3330


Go Back